← Tất cả bài viết

Vì sao đọc chính tả qua điện thoại bằng tiếng Anh luôn kết thúc bằng câu "xin lỗi, chữ gì cơ?"

Bạn đọc từng chữ cái trong địa chỉ email qua điện thoại, rõ ràng từng âm, vậy mà đầu dây bên kia vẫn liên tục hỏi lại. Vấn đề thường không nằm ở việc phát âm sai một âm nào đó, mà là bạn đang nhầm tên của chữ cái với âm mà nó tạo ra trong một từ.

Hai hệ thống khác nhau, nhưng trường học thường chỉ dạy một

Phonics dạy rằng B đọc là /b/, M đọc là /m/ — đó là âm dùng để đánh vần từ. Nhưng khi bạn nói qua điện thoại "tên tôi viết là B-R-O-W-N", bạn không dùng âm đó — bạn đang nói tên của chữ cái. Tên của B là /biː/, không phải /b/. Cả 26 chữ cái đều có tên riêng, và vài cái trong số đó nghe không giống chút nào so với những gì ta tưởng.

Nguyên âm thì dễ

A, E, I, O, U có tên lần lượt là /eɪ/, /iː/, /aɪ/, /əʊ/, /juː/ — đúng như trong bài hát bảng chữ cái mà hầu hết ai cũng quen tai. Ở đây ít ai sai.

Trong nhóm phụ âm, nguy hiểm nằm ở nhóm vần với nhau

B /biː/, C /siː/, D /diː/, E /iː/, G /dʒiː/, P /piː/, T /tiː/, V /viː/, và trong tiếng Anh Mỹ là Z /ziː/ — tất cả đều vần với nhau ở /iː/. Thứ duy nhất phân biệt chúng là phụ âm đầu, nên khi tín hiệu kém, hoặc phụ âm đầu phát âm không đủ rõ, B nghe thành D, P nghe thành T. Đây chính là lý do các tổng đài hay nói "B as in boy" — không phải vì lịch sự, mà vì nhóm này vốn dĩ được cấu tạo để dễ nhầm.

G và J: cặp dễ nhầm nhất

Tên của G là /dʒiː/, tên của J là /dʒeɪ/ — âm đầu /dʒ/ giống hệt nhau, chỉ khác nguyên âm phía sau. Đây là chỗ người ta hay sai nhất khi đọc chính tả một địa chỉ email.

Vài cái tên nghe không giống như ta tưởng

Ngay cả bảng chữ cái cũng có khác biệt Anh–Mỹ

Z là điểm khác biệt lớn nhất giữa hai bờ Đại Tây Dương: tiếng Anh Mỹ đọc /ziː/ ("zee"), tiếng Anh Anh đọc /zɛd/ ("zed"). Nếu bạn học lẫn lộn từ phim Mỹ và sách giáo khoa Anh, rất có thể bạn đang dùng cả hai mà không hề nhận ra — điều đó không sai, nhưng tốt nhất nên chọn một hệ thống và giữ nhất quán trong cùng một cuộc hội thoại.

Điều thực sự hiệu quả khi gọi điện

Nhớ hết 26 cái tên chỉ là bước đầu. Điều người bản ngữ thực sự làm với những chữ cái dễ nhầm là thêm một từ minh họa: "V as in Victor". Đó không phải là lịch sự thêm, mà là cách xử lý tiêu chuẩn cho một lỗ hổng có thật trong hệ thống âm — rất đáng để áp dụng ngay.

Chưa chắc một chữ cái — hay một từ — thực sự được đọc thế nào? PHONO đọc bất kỳ đoạn tiếng Anh nào qua camera và đánh dấu IPA cho từng từ, kèm giọng đọc Mỹ và Anh để so sánh trực tiếp.