Vì sao "I am" nghe như "I yam"? Khi hai nguyên âm gặp nhau, tiếng Anh lặng lẽ chèn một âm lướt
Ở tốc độ nói tự nhiên, I am nghe hơi giống "I yam", còn go on nghe hơi giống "go won". Phản ứng đầu tiên thường là: mình nghe nhầm, hay mình phát âm sai?
Không phải cả hai. Đây là một thói quen mà sách giáo khoa hầu như không nhắc tới, nhưng lại xuất hiện trong gần như mọi câu: trong tiếng Anh, hai nguyên âm không được va thẳng vào nhau. Giữa chúng luôn phải có gì đó bắc cầu.
Vì sao nguyên âm không thích chạm trực tiếp
Phụ âm rồi đến nguyên âm thì trôi rất tự nhiên — car is thành /kɑːr ɪz/, một hình dạng đóng lướt sang một hình dạng mở. Hai nguyên âm liền nhau mới là ca khó: cả hai đều là động tác "mở" nên va vào nhau, kết quả là hoặc có một khoảng dừng ngắn ở giữa (một chỗ khựng ở thanh hầu, nghe đứt quãng), hoặc một phụ âm gần như không nghe thấy lướt qua để nối liền. Người bản ngữ chọn cách thứ hai, với một âm thậm chí không hề xuất hiện trong chính tả. Âm này gọi là âm lướt (glide), và chỉ có đúng hai loại: /j/ và /w/.
Âm lướt nào xuất hiện phụ thuộc vào hình miệng lúc kết thúc từ đầu tiên
Nếu từ đầu tiên kết thúc bằng nguyên âm hoặc nguyên âm đôi dàn ngang, ở phía trước — /iː/ /ɪ/ /eɪ/ /aɪ/ /ɔɪ/ —, miệng đã gần ở vị trí của /j/ (vị trí của y trong yes), nên /j/ lướt vào:
- I am → /aɪ jæm/
- she asked → /ʃiː jɑːskt/
- the end → the trước nguyên âm vốn đã đọc /ðiː/ → /ðiː jend/
- my answer → /maɪ jˈɑːnsə/
Nếu từ đầu tiên kết thúc bằng nguyên âm hoặc nguyên âm đôi tròn môi, ở phía sau — /uː/ /əʊ/ /aʊ/ —, miệng đã gần ở vị trí của /w/ (vị trí của w trong we), nên /w/ lướt vào:
- go on → /gəʊ wɒn/
- do it → /duː wɪt/
- how are you → /haʊ wɑː juː/
- too easy → /tuː wiːzi/
Quy luật gói gọn trong một câu: kết thúc dàn ngang → /j/, kết thúc tròn môi → /w/. Không cần học thuộc từng cặp từ — chỉ cần biết hình miệng lúc kết thúc nguyên âm trước đó.
Đây không phải âm mới — chỉ là hai âm bạn đã biết đang làm thêm một việc khác
/j/ và /w/ vốn quen thuộc: chữ y trong yes, chữ w trong we. Ở đây chúng chỉ xuất hiện mà không có chữ cái riêng, thuần túy làm cầu nối giữa hai nguyên âm. Khi lời nói nghe "dính liền", không có gì bị nuốt mất cả — chỉ là khoảng trống lẽ ra tồn tại giữa hai âm mở đã được lấp lại.
Cách luyện: xác định hình miệng trước, rồi mới thêm âm lướt
Chọn vài cụm từ có từ kết thúc bằng nguyên âm gặp từ bắt đầu bằng nguyên âm. Xác định xem từ đầu tiên kết thúc dàn ngang hay tròn môi, rồi thêm /j/ hoặc /w/ tương ứng. Lúc đầu, kéo dài âm lướt này một chút để cảm nhận vị trí của nó trong miệng cũng hữu ích; luyện quen rồi nó sẽ ngắn lại gần như không nghe thấy. Chính chiếc cầu nhỏ xíu đó khiến một câu nghe liền mạch, thay vì từng từ rời rạc nối tiếp nhau.
Không chắc câu nào cần âm lướt, hay từ nào được nhấn trọng âm? PHONO đọc bất kỳ đoạn tiếng Anh nào qua camera và đánh dấu phiên âm IPA cùng gợi ý nối âm cho từng từ, kèm cả giọng Anh và Mỹ.