Nhấn sai trọng âm còn khó nghe hơn phát âm sai — trọng âm tiếng Anh rơi vào đâu?
Có bao giờ bạn phát âm chuẩn từng âm mà người nghe vẫn ngơ ngác không?
Thủ phạm thường là trọng âm, chứ không phải âm. Tiếng Anh nhấn theo trọng âm: âm tiết được nhấn thì dài và to, còn lại bị nén xuống. Nhấn sai chỗ là cả dáng của từ đổi khác — người nghe không đoán nổi bạn định nói từ nào.
Điểm 1: Cùng cách viết, danh từ và động từ thường nhấn khác nhau
Một cách viết, hai từ. Nhấn phía trước thì là danh từ, nhấn phía sau thì là động từ.
- record: danh từ /ˈrekɔːd/ (đĩa nhạc), động từ /rɪˈkɔːd/ (thu âm)
- present: danh từ /ˈprezənt/ (món quà), động từ /prɪˈzent/ (trình bày)
Mẹo dễ nhớ: danh từ nhấn trước, động từ nhấn sau.
Điểm 2: Có những hậu tố cố định luôn trọng âm
Vài đuôi từ hoạt động như nam châm, kéo trọng âm về đúng âm tiết ngay trước nó.
- -tion: trọng âm luôn rơi vào âm tiết trước nó. education /ˌedʒuˈkeɪʃən/ — nhấn "ca", không phải "e".
- -ic: y hệt, nhấn âm tiết ngay trước. photographic /ˌfəʊtəˈɡræfɪk/ — nhấn "gra".
Nhìn ra hậu tố là gần như khỏi phải đoán.
Điểm 3: Âm tiết không nhấn hầu hết biến về /ə/ — đừng đọc đều tay từng âm
Nếu bạn đọc âm tiết nào cũng nặng như nhau thì nghe không còn ra tiếng Anh nữa.
- comfortable /ˈkʌmftəbəl/: chỉ "com" được nhấn, phần còn lại lướt qua. Không phải com-for-ta-ble bốn nhịp đầy đặn.
Một nửa cái nhịp tự nhiên của tiếng Anh nằm ở chỗ để phần yếu được yếu thật sự.
Một mẹo khỏi phải học thuộc: xem phiên âm và tìm dấu trọng âm chính ˈ. Âm tiết ngay sau nó là âm bạn đọc dài, to, rõ — mọi phần còn lại thả lỏng và trôi về /ə/. Đa số từ chỉ có một trọng âm chính, tìm được nó là xong.
Muốn thấy trọng âm rơi vào đâu chỉ trong một cái liếc? PHONO chỉ cần chụp ảnh hoặc dán văn bản là chú thích IPA, đánh dấu trọng âm chính ˈ và phụ ˌ, nghe được cả giọng Anh lẫn Mỹ.